Thế Giới Này - Ta Là Chủ

Chương 45: Thương lượng



Mặc dù Lý Đằng Phong đang rất run sợ trong lòng nhưng anh ta vẫn cố gắng nén lại những cảm xúc đó, anh ta không muốn con yêu thú phát hiện ra là mình đang yếu thế trước nó. Trong các cuộc đàm phán, giữ được bình tĩnh và sự tự tin là có phần trăm cơ hội thắng rất cao, vì thế Lý Đằng Phong không thể để lộ một chút sơ hở nào.

Tuy nhiên khi quan sát thấy bộ dáng hòa hoãn của con yêu thú, Lý Đằng Phong mới nhẹ thả lỏng cơ thể một chút, tâm trạng cũng nhẹ nhàng hơn không ít. Ai mà không thích người đối diện với mình trở nên dễ chịu đâu, mọi vấn đề bàn bạc trong sự nhẹ nhàng luôn đi đến kết quả như ý nhất.

Nhất thời Lý Đằng Phong không biết mục đích của con yêu thú đối với mình là gì nhưng anh ta chắc chắn nó không có ác ý với mình. Nếu không, ngay từ đầu nó đã dư sức đoạt mạng Lý Đằng Phong sẽ không chờ đợi đến tận bây giờ để làm gì.

- Quả nhiên ta nhìn không sai. Mấy trăm năm tìm kiếm cuối cùng hôm nay cũng tìm thấy. Ha ha ha....

Con yêu thú cất giọng lên, âm thanh trầm đục đầy nội lực lan tỏa ra khắp nơi, khiến sinh vật nào nghe thấy cũng phải thần hồn điên đảo.

Đứng nhìn con vật trên không đang khua môi múa mép, Lý Đằng Phong nghe cũng không hiểu chuyện gì hết, anh ta thầm nghĩ ngươi tìm thì mặc xác ngươi nói với ta làm cái quái gì. Tuy nhiên những suy nghĩ đó Lý Đằng Phong chỉ dám để trong lòng, có cho mười lá gan anh ta cũng không dám nói ra ngoài.

- Nhân loại nghiêng nước nghiêng thành kia, ta có chuyện này muốn thương lượng với ngươi. Ngươi cứ yên tâm, chuyện này đối với ngươi chỉ có tốt chứ không có hại.

Con yêu thú thay đổi giọng điệu dễ chịu nói với Lý Đằng Phong.

Nghe qua câu đầu, Lý Đằng Phong nhém chút đã bật cười thành tiếng, yêu thú này đúng là biết thủ thuật lấy lòng người khác nhưng có điều dùng hơi sai một chút. Tuy nhiên nghe đến những lời còn lại hai mắt Lý Đằng Phong đã thoắt ẩn thoắt hiện nét gì đó.

- Ngươi muốn thương lượng chuyện gì? Với lại việc tốt ngươi nói làm sao ta biết được thật hay giả để mà tin tưởng?

Con người Lý Đằng Phong đâu phải dễ nói chuyện, muốn thương lượng với anh ta việc đó phải rõ ràng, phải có lợi ích thật lớn may ra anh ta mới chấp nhận.

- Được rồi, ta nói thẳng vào vấn đề luôn. Nếu ngươi đồng ý giúp ta một việc này, ta sẽ tặng cho ngươi một pháp bảo bản mệnh mà chắc chắn cả đời ngươi chẳng bao giờ có được.

Con yêu thú vẫn nhẹ giọng thuyết phục Lý Đằng Phong, thái độ vô cùng chân thành.

- Vậy cho ta xem thứ đó trước.

Lý Đằng Phong nghe đến bốn chữ pháp bảo bản mệnh, hai mắt anh ta sáng rực lên, nuốt nước bọt ừng ực.

Pháp bảo bản mệnh là thứ vô cùng khó cầu, không phải ai cũng có được, trong một vạn người chưa tới một người sở hữu được. Pháp bảo bản mệnh chỉ có thể được luyện chế từ những khí sư toàn năng, từ những vật liệu độc nhất vô nhị. Không nói đến vật liệu, chỉ riêng khí sư đã khó tìm rồi, khí sư toàn năng lại càng khó tìm hơn.

Một tu sĩ có được pháp bảo bản mệnh sẽ giống như là hổ mọc thêm cánh, càn quét những tu sĩ cùng cấp khác là điều hiển nhiên.



- Nhân loại, ngươi cẩn thận quá đấy. Được rồi, đi theo ta!

Con yêu thú khinh bỉ nhìn Lý Đằng Phong, đây là người tham lam nhất mà nó từng gặp được từ trước tới giờ.

Lý Đằng Phong nhanh chóng nhấc chân theo sau, vừa đi vừa ngó xung quanh, tuy anh ta biết yêu thú kia không có ý xấu nhưng cũng không nên chủ quan.

Một lát sau, Lý Đằng Phong đặt chân đến một quảng trường bằng đá, nơi này rất rộng rãi, anh ta ước chừng diện tích gấp mười lần Phi Cảng Sài Gòn Tân Sơn Nhứt ở Địa Cầu. Quảng trường này được xây theo hình tròn đồng tâm, phát ra khí tức cổ xưa, có vài chỗ đã hư hỏng hoặc đóng rêu phong nhưng vẫn còn rất chắc chắn.

Thứ làm Lý Đằng Phong chú ý chính là ngọn tháp ở trung tâm quảng trường kia, ngọn tháp cao chín tầng, trên đỉnh phát ra ánh sáng lấp lánh. Không những vậy, từ ngọn tháp Lý Đằng Phong còn cảm nhận được một loại năng lượng rất quen thuộc, khó diễn tả thành lời.

- Nhân loại, thứ pháp bảo đó nằm trong kia.

Con yêu thú nói rồi lấy chân chỉ về phía ngọn tháp.

- Ta vào được không?

Lý Đằng Phong nóng lòng hỏi.

Con yêu thú nhẹ gật đầu, nó thật sự sốc với tinh thần săn báu vật của Lý Đằng Phong.

- Quên nữa, ta có thể để ngươi lấy cái thứ pháp bảo kia nhưng nó có nhận ngươi hay không thì ta không đảm bảo đâu.

Con yêu thú nói vọng về phía Lý Đằng Phong, nhưng nó không biết anh ta có nghe được hay không, nói xong con yêu thú tìm chỗ đáp xuống nằm nghỉ.

Những lời con yêu thú nói ra, Lý Đằng Phong đều nghe rõ mồn một nhưng anh ta không thèm trả lời trả vốn, chỉ một mực chú tâm vào bảo vật. Lý Đằng Phong chạy như ma đuổi về phía tòa tháp, cứ như là sợ vật kia biến mất vậy, phong cách rất giống đồ của ta là của ta, không phải của ta cũng là của ta.

Thoáng chốc, Lý Đằng Phong đã đứng dưới chân tháp, anh ta đánh giá tòa tháp sơ qua một chút, thứ này cũng không có gì đặc biệt, chỉ là một công trình bình thường. Sau đó, Lý Đằng Phong đẩy cửa bước vào, ngay tức khắc những thứ bên trong đã suýt làm cho Lý Đằng Phong ngất đi.

- Kim tuyệt kỹ!

Trước mắt Lý Đằng Phong chính là một căn phòng đầy ắp những khối ngọc giản màu trắng, thuộc tính kim bốc lên nghi ngút. Trong này chí ít cũng phải gần trăm khối ngọc giản như vậy, Lý Đằng Phong không còn bình tĩnh đứng nhìn nữa, anh ta nhanh chóng vơ vét sạch sẽ rồi cho vào giới chỉ.



Một lúc sau, Lý Đằng Phong mới bình tĩnh lại, tự nhiên thu hoạch được thứ tốt như vậy khiến anh ta khi ngủ cũng phải bật cười thức giấc.

Không đợi lâu, Lý Đằng Phong bước thẳng lên cầu thang, trước khi bước đến bậc cuối cùng, anh ta đã cảm nhận được một loại khí tức vững chãi đang lan tỏa trong không gian. Khin nhìn lên, Lý Đằng Phong một lần nữa thót tim lại, phía trước chính là trăm khối ngọc giản khác, số lượng không thua kém gì so với tầng dưới. Chỉ khác ngọc giản ở đây đều là màu vàng, thuộc tính thổ phát ra nồng nặc.

Vẫn thói quen cũ, Lý Đằng Phong dùng tốc độ nhanh nhất thu gom mọi thứ vào trong giới chỉ, dáng vẻ vô cùng chuyên nghiệp.

Tiếp theo, tầng ba, tầng bốn, tầng năm Lý Đằng Phong đều thu được lần lượt là Mộc tuyệt kỹ, Hỏa tuyệt kỹ và Thủy tuyệt kỹ. Mỗi tầng đều có gần trăm khối ngọc giản như vậy.

Từ đầu đến giờ, Lý Đằng Phong đã trải qua năm cơn sốc khiến tim anh ta gần như muốn nổ tung nhưng anh ta vẫn cảm thấy chưa đủ, thứ cần lấy vẫn chưa lấy được.

Bước lên tầng sáu, căn phòng trống trải vô cùng, không có bất cứ vật gì làm cho Lý Đằng Phong hơi hụt hẫng, anh ta cứ ngỡ sẽ có vật gì đó bất phàm đang chờ ở đây.

Tuy nhiên Lý Đằng Phong cũng không bận tâm lắm, dù sao thu hoạch nhiều như vậy cũng coi như quá lời rồi. Đang định bước lên tầng bảy, bỗng Lý Đằng Phong phát hiện ra trong vách tường khuất bên kia có điểm bất thường.

Lý Đằng Phong tiến tới kiểm tra, quả nhiên chỗ này bị lõm vào bên trong một chút, anh ta bèn dùng lực đấm mạnh vào chỗ lõm.

Rắc!

Lộp cộp,...

Chỗ tường bị lõm vào nhanh chóng bị đánh nát để lộ không gian bên trong, từ trong đó phóng ra một loại khí tức khiến Lý Đằng Phong cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng.

- Không gian thuộc tính!

Lý Đằng Phong kinh ngạc thốt lên thành tiếng.

Mặc dù Lý Đằng Phong chưa luyện qua không gian chi lực nhưng anh ta bẩm sinh có thể cảm nhận được nó.

Nhìn vào bên trong, mười khối ngọc giản màu đen ngay tức khắc đập vào mắt Lý Đằng Phong, màu đen huyền ảo làm cho tâm hồn anh ta như bị thôi miên.

- Không gian tuyệt kỹ!

Lý Đằng Phong nhanh như cắt đã nhận ra thứ bên trong hốc tường là vật gì, một vật khó tìm không kém gì pháp bảo bản mệnh.